Diễn Đàn Sinh Học
Chào mừng bạn đến với Diễn Đàn Sinh Học.
Nếu bạn chưa là thành viên thì hãy đăng kí thành viên.

Diễn Đàn Sinh Học

¨*¤-:¦:- -»°«- Diễn Đàn Sinh Học-»°«- -:¦:-¤*¨
 
Trang ChủIndexGalleryTrợ giúpThành viênĐăng kýĐăng Nhập
CHÚC MỪNG NĂM MỚI
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Times
Page Views
Counter Powered by RedCounter
Free Penguin Spin MySpace Cursors at www.totallyfreecursors.com
Hỗ trợ trực tuyến
Top posters
TrungMY (1604)
 
perua_13 (912)
 
yucute_iu (530)
 
kieukhachuy (452)
 
sasuke (394)
 
Tràng Giang (375)
 
nhock11b7 (360)
 
poxynh (326)
 
bds168 (310)
 
nh0kl0v3p3kut3 (302)
 
Trang Liên Kết

  • 12/6 NĐC


  • A1 LQĐ


  • CNTT1 K9 ĐHCL

    December 2016
    MonTueWedThuFriSatSun
       1234
    567891011
    12131415161718
    19202122232425
    262728293031 
    CalendarCalendar

    Share | 
     

     Tình không biên giới - tác giả soixam

    Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
    Tác giảThông điệp
    TrungMY
    Minh Chủ Võ Lâm
    Minh Chủ Võ Lâm


    Nam
    Horse
    Xuất thân : Hell
    Nghề Nghiệp : Civil Engineer
    Tính cách : Crazy
    Tuổi : 25
    Nhập môn : 23/12/2008
    Cống hiến : 1604

    Cấp Bậc Võ Lâm
    Môn Phái: Thiên Vương Thiên Vương
    Cấp Bậc: Bang Chủ

    Bài gửiTiêu đề: Tình không biên giới - tác giả soixam   Sun Mar 20, 2011 9:11 pm

    Xin giới thiệu với mọi người đây là truyện tự sáng tác của một người bạn của tui, cây bút tre soixam. truyện này là truyện dài kì, sẽ up từ từ cho mọi người thưởng thức !

    ____________________________________________________
    KÌ I:



    “ Đón xuân này tôi nhớ xuân xưa… Hẹn gặp nhau khi pháo
    giao thừa. Em đứng chờ tôi trước sông thương, tôi đi qua đầu ngỏ, hỏi nhau thầm
    xuân đã về chưa?...”




    “ Sao đêm giao thừa nào con cũng nghe bài này hết vậy? Nghe buồn quá!”




    “ Hì, con thích bài này thôi. Chút nữa mẹ có đi xem pháo hoa với cha không?”




    “ Không. Năm nào coi cũng có nhiu đó thôi. Còn con? Năm nay lại ở nhà online
    đón giao thừa à?”








    Hai năm rồi tôi không ra ngoài đón giao thừa bằng cách xem pháo hoa với gia
    đình. Trước đây cũng như bao đứa trẻ khác, cứ đến đêm 30 tôi lại mong ngóng
    giây phút giao thừa cùng những người thân yêu đứng giữa không khí rộn ràng của
    hàng nghìn khán giả, chiêm ngưỡng màn trình diễn pháo hoa bên con sông già cõi
    uốn lượn qua thành phố. Không phải là đặc sắc gì cho lắm, đúng là xem riết cũng
    thấy chúng quá đỗi bình thường. Nhưng tết là vậy, người ta xem pháo hoa là để
    đón cái may mắn đầu năm, để tận hưởng không khí tràn ngập niềm vui đón xuân về
    đang ngập tràn trong mọi trái tim. Không khí đó không phải 1 ngày bình thường
    có thể cảm nhận được. Nhưng bây giờ tôi đã dẹp hẳn thú vui đó rồi. Không phải
    nguyên nhân mà tôi hay giải thích với mẹ: rằng nào là ông bà đã già không đi nữa,
    cha mẹ cũng chỉ ở nhà xem ti vi thì con đi với ai, rằng bạn bè cũng phải xum
    vầy bên gia đình tụi nó nữa chứ, rằng con lớn rùi không thích xem pháo hoa nữa,
    thấy nhàm chán… Có lẽ đến khi có người yêu con sẽ cùng đi xem với cô ấy vậy.
    Lãng mạn! À phải, nguyên nhân chính là vì đón giao thừa với người yêu, là vì 1
    cuộc hẹn đêm giao thừa 2 năm trước.




    “…Mong ước tìm cô gái xuân
    xưa, cho vơi đi niềm nhớ, có đâu ngờ…xuân vắng người xưa”




    ***




    Một mùa xuân 2 năm trước…




    “ Happy new year! Happy new year! …”




    Truyền hình đang phát vang bài hát quen thuộc, có đài thì chương phát hài táo
    quân, đài thì văn nghệ trực tiếp mừng xuân 2009… Cả nhà tôi đang quay quần bên
    chiếc tivi nhỏ, thỉnh thoảng cười thật to vì 1 câu nói hài nào đó. Còn tôi thì
    lục đục trong phòng thay bộ đồ diện thật bảnh, và nói nhanh với cả nhà: “Con đi
    giao thừa với đám bạn đây! Khuya khuya con về.” .Tôi vọt lẹ trước khi ai đó nhận
    ra vẻ mặt lấm lét của tôi vì câu nói xạo trắng trợn đó.




    Đường phố đêm giao thừa lúc nào cũng đông người và náo nhiệt khác lạ, nhưng tôi
    không có thời gian để tận hưởng không khí này. Tôi đạp xe ngược lên phía bắc
    hướng xa nơi bắn pháo hoa mà hầu hết xe cộ đang chạy về. Quẹo nhanh vào 1 con
    hẻm nhỏ ngày thường thì tối om om nhưng đêm nay ngoại lệ, đèn đóm sáng bưng và
    xe ra vô nườm nượp. “Dịch
    vụ Internet số 4”
    . Đây rồi! Tôi thầm nghĩ, hy vọng là còn máy
    trống. Cũng lạ phải không? Năm nay tôi chủ động nói với cả nhà sẽ không cùng
    xem pháo hoa như mọi năm nữa, nay đám bạn rủ con đi chơi. Nhưng bây giờ tôi lại
    chui rúc trong cái tiệm net này, đâu phải là ở nhà không có mạng, chỉ có điều ở
    nhà không có phone và webcame thui. Nhìn đồng hồ thì thấy mình vừa sát giờ hẹn,
    cũng an tâm 1 phần vì có nhờ đám bạn chí cốt nếu gia đình tao có gọi hỏi thăm
    thì nhớ nói tao có đi với tụi bây.




    “ Đúng giờ nhỉ?”




    “ Ừ có hẹn với người đẹp mà.”




    Hiểu lý do vì sao rùi đó. Tôi quen em trong 1 fan club, 1 cô bé Hà Thành chánh
    tông. Cô bé cũng xinh, nhỏ hơn mình 1 tuổi thôi nhưng nói chuyện khá là người
    lớn, hay có thể nói là suy nghĩ đôi khi chính chắn như 1 ông cụ non vậy. Thời
    gian cũng 2-3 tháng rồi và thân hùi nào thì không hay. Tôi thích em lâu rồi,
    chỉ có điều là chưa ngỏ lời thôi. Vì trai` tim em hầu như đã khép chặt với tình
    yêu rồi… cũng chỉ vì 1 vết sướt trong tim sau mối tình đầu dang dở. Bữa nay
    nghe em nói ở nhà online đón tết 1 mình nên tôi cũng thử làm liều kêu nhỏ chat
    tiếng với mình và trao đổi webcame nữa. Ai ngờ đồng ý thiệt. Hi.




    “ Chào!”. Ngộ thiệt! Việc chào hỏi đã thành vô cùng bình thường rồi mà bữa nay
    cái từ đó có vẻ khó bay ra khỏi miệng thế nào ấy! Lần đầu nói chuyện căng thẳng
    hơn lần đầu chat nhiều, nhiều lắm!




    “ Hii, chào cậu. Nghe ngộ quá à!”




    “ Giọng cậu hay thật đó!!!!”. Tôi nói thiệt, giọng người Hà Nội đặc biệt chuẩn
    và truyền cảm kỳ lạ. Tiếng nói ấy gợi cho chúng ta sự ấm áp của 1 người con gái
    chững chạc, có vẻ độ ngoài teen 1 tí nhưng lại thước tha như thơ. Còn gương mặt
    xinh kia trên wc tôi như đã in sâu trong tâm trí sau mỗi bức ảnh cô ấy gửi thế
    sao hôm nay nhìn qua chiếc cam này tôi bỗng cảm thấy thăng hoa những cảm xúc lạ
    kỳ.




    Sau vài câu xả giao thì bắt đầu có chuyện. Người Bắc nói nhanh thật, tuy là
    phát âm rõ ràng nhưng nói nhanh quá! Đôi khí cao vút vì cảm xúc làm mình chữ
    được chữ không… Thấy mình ấp úng em liền hiểu và nói sẽ giả giọng con gái miền
    nam cho mình nghe thử. Mình không tin vào tai nữa, cô ấy nói giọng nào nghe
    cũng thu hút 1 cách kỳ lạ. Thoạt nghe hệt như những cô gái miền quê nơi tôi ở
    vậy, có vẻ ngây thơ chân chất làm sao.




    Cô ấy kể về Hà Nội, với không khí tết rộn ràng quanh Hồ Gươm, với cái sân nơi
    mẹ cô đang gói bánh chưng, kể về Lăng Bác tràng lệ uy nghi, kể về 36 phố phường
    với món phở trứ danh đã vang khắp cả nước. Cô ấy kể say sưa về thành phố quê
    hương như 1 hướng dẫn viên chuyên nghiệp vậy.




    “ Nghe cậu kể mình muốn 1 lần đến Hà Nội quá! Nhưng cha mình và vài người nữa
    đi Hà Nội về nói ăn phở ngoài ấy không thích lắm.”




    “ Tại họ ăn không đúng chỗ đó. Món ấy ngọn cực cậu ạ, cậu ra đây mình làm hướng
    dẫn viên cho. Sẽ dẫn cậu đi ăn hết các món ngon ở Hà Nội. Hiiii.”




    “ Ừ .Thế mình ngủ ở đâu? Nhà cậu được không?”




    “ Được! Ngoài sân còn rộng lắm,hiii. Vậy ra nhé, chừng nào cậu ra. Muốn gặp cậu
    quá!”




    “ Ừ mình cũng vậy. Sẽ mau ra ngoài ấy thui, chừng vài ba chục năm gì ấy. Có
    tiền để dành sẽ ra Hà Nội 1 lần cho biết… Và để gặp cậu nữa chứ.”




    “ Hứa nhé! Không ra mình giận cậu luôn đó.”




    “ Ừ. Mình hứa!”




    “ Ấy chết! Mình phải nói nhỏ lại thôi, bố mình vừa la, hii.”








    Cuộc nói chuyện của chúng tôi cứ thế kéo dài mãi 2 năm, ừ thì qua giao thừa
    luôn mà. Ngay lúc tiếng pháo hoa in trời cả 2 đứa cùng reo lên:




    “ Happy new year!”




    “ Chúc mừng năm mới!”




    … rồi cùng phá ra cười. Mãi đến 1g rồi thì tôi cũng không dám ngồi lâu hơn nữa.
    Mình không ngủ cũng phải để cô ấy ngủ chứ. Rồi tạm biệt thật lâu, từ cái chúc
    ngủ ngon qua chuyện hát tặng. Cô ấy hát tặng 1 bài mình cực thích của nhóm
    Jonas Brothers: When you
    look me in the eyes
    . Và nếu được mình sẽ tặng cô ấy 1 giải Grammy
    hay gì gì đó của âm nhạc vì cô ấy đã đánh bại Jonas trong lòng mình rồi. À
    không, đánh bại cả trái tim mình luôn. Mình trúng đòn nặng rồi đây. Ôi mình đã
    bỏ quên lời mà ai ai trong gia đình mình đều nhắc đi nhắc lại rằng: Đừng yêu
    con gái miền ngoài, họ không tốt đâu. Bây giờ con sẵn sàn nói với cha mẹ rằng
    nơi dâu cũng có người tốt kẻ xấu, và con đã tìm được người tuyệt với nhất đây
    rồi.




    Đây là cái tết vui nhứt từ trước đến giờ của mình và sẽ còn những cái tết vui
    hơn thế nữa, với em. Tôi tin là vậy.



    ( còn tiếp)
    soixam

    _________________
    Vô Cực sinh Thái Cực - Thái Cực sinh Lưỡng Nghi
    Lưỡng Nghi sinh Tứ Tượng - Tứ Tượng sinh Bát Quái



    YM: tui_la_tui_chu_ai107
    Mail: maiytrung13@gmail.com
    Phone: 091718 2468 or 0945 291 666
    Về Đầu Trang Go down
    http://diendansinhhoc.friendhood.net
     
    Tình không biên giới - tác giả soixam
    Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
    Trang 1 trong tổng số 1 trang

    Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
    Diễn Đàn Sinh Học :: GIẢI TRÍ :: Truyện - Thơ-
    Chuyển đến