Diễn Đàn Sinh Học
Chào mừng bạn đến với Diễn Đàn Sinh Học.
Nếu bạn chưa là thành viên thì hãy đăng kí thành viên.

Diễn Đàn Sinh Học

¨*¤-:¦:- -»°«- Diễn Đàn Sinh Học-»°«- -:¦:-¤*¨
 
Trang ChủIndexGalleryTrợ giúpThành viênĐăng kýĐăng Nhập
CHÚC MỪNG NĂM MỚI
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Times
Page Views
Counter Powered by RedCounter
Free Penguin Spin MySpace Cursors at www.totallyfreecursors.com
Hỗ trợ trực tuyến
Top posters
TrungMY (1604)
 
perua_13 (912)
 
yucute_iu (530)
 
kieukhachuy (452)
 
sasuke (394)
 
Tràng Giang (375)
 
nhock11b7 (360)
 
poxynh (326)
 
bds168 (310)
 
nh0kl0v3p3kut3 (302)
 
Trang Liên Kết

  • 12/6 NĐC


  • A1 LQĐ


  • CNTT1 K9 ĐHCL

    December 2016
    MonTueWedThuFriSatSun
       1234
    567891011
    12131415161718
    19202122232425
    262728293031 
    CalendarCalendar

    Share | 
     

     Tình Online _ tác giả soixam

    Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
    Tác giảThông điệp
    TrungMY
    Minh Chủ Võ Lâm
    Minh Chủ Võ Lâm


    Nam
    Horse
    Xuất thân : Hell
    Nghề Nghiệp : Civil Engineer
    Tính cách : Crazy
    Tuổi : 25
    Nhập môn : 23/12/2008
    Cống hiến : 1604

    Cấp Bậc Võ Lâm
    Môn Phái: Thiên Vương Thiên Vương
    Cấp Bậc: Bang Chủ

    Bài gửiTiêu đề: Tình Online _ tác giả soixam   Sun Mar 20, 2011 9:37 pm

    Tôi vội chạy
    vào nhà trọ đóng sầm cửa lại, thay gấp bộ đồ vướng đầy khói bụi Sài Gòn ra và
    bắt đầu mở cái laptop lên. Bữa nay cô giáo dạy anh văn ở trung tâm cho tan trễ
    thế mà về lại còn bị kẹt xe, đúng là trong cái rủi có cái xui. Vừa bực tức vừa
    lo lắng không biết giờ này em có đang đợi mình trên mạng không nữa. Mọi hôm onl
    trễ một tí hoặc mệt mỏi xin đi ngủ sớm cũng làm nàng giận rùi nhõng nhẽo bắt
    mình phải xuống nước năn nĩ liên hồi mới chịu bỏ qua. Nay trễ thế này chắc bị
    “má nhỏ” lẫy nữa đây. Kiss đăng nhập.




    ***




    Tôi và em quen nhau chỉ mới được 1 tháng mà đã bắt đầu cặp bồ. Thật đến giờ tôi
    nghĩ lại còn không tin được mình quen bạn gái đầu đời trong một hoàn cảnh như
    vậy. Một mối tình ảo. Ngày ấy, khi lướt qua các phòng chát để tìm bạn, tôi đã
    để mắt ngay đến chủ nhân cái nick Pemon vì nhìn cái tên là biết cùng fan chương
    trình “Hành trình kết nối trái tim” giống tôi rồi, hơn nữa là rất hợp với
    avatar cực kỳ kute!!! Lúc bắt đầu làm quen, em cũng chẳng có gì đặc biệt hơn
    những cô bạn khác mà hằng đêm tôi vẫn nói chuyện, trừ việc em chủ động xin số
    điện thoại tôi để thường xuyên liên lạc. Việc có 1 cô bạn xinh xắn thường xuyên
    nhắn tin hỏi thăm, mỗi sáng đều đúng giờ nhắn tin chúc mình 1 ngày tươi đẹp và
    mỗi tối 1 câu ngủ ngon mới thích làm sao! Em nhỏ hơn tôi 2 tuổi, quê ở miền Tây
    giống tôi, nhưng ở tận Cà Mau ấy. Ôi cái xứ mũi cùng Tổ Quốc sao lại có
    người con gái có giọng nói dễ thương như vậy chứ. Đó là suy nghĩ trước tiên nổi
    lên trong tôi khi nghe tiếng em lần đầu.




    Một hôm, những tin nhắn cùng lời chúc không còn đến nữa. Tôi chờ đợi mà lòng
    bỗng lo lắng một cách là thường. Con bé ấy có sao không ta? Mọi hôm như 1 chiếc
    đồng hồ đến giờ là nhắn tin mà, sao hôm nay lại…? Hay hôm trước mình nói sai
    làm con bé giận rồi?? Tôi chủ động nhắn tin hỏi em hôm nay có chuyện gì không
    sao lại... Thật lâu sau có 1 tin nhắn hồi âm cho tôi. Em nói em biết yêu rồi,
    cả ngày nay em cảm đã thấy xuyến xao vì một người con trai trong lúc em bệnh
    thập tử nhất sinh đã quan tâm em một cách em chưa bao giờ nhận được, và em sợ
    không biết nói ra với người ấy thế nào, rằng… em yêu tôi. Tôi đọc đi đọc lại
    tin nhắn ấy chắng biết bao nhiêu lần. Trong đầu nhớ lại cái hồi tuần trước em
    nói bị bệnh nặng, rồi từ đó mỗi buổi đều có tin nhắn của tôi làm kẻ nhắc nhở
    em ăn và uống thuốc đúng giờ, đều có tiếng nói tôi kể bao chuyện trên
    trời dưới đất cho em vui mỗi đêm trong bệnh viện… Nhưng chuyện này đến với tôi
    bất ngờ quá. Tôi chưa thật sự gọi là yêu em được. Tất cả chỉ mới là một tình
    bạn rất thân, và tôi cũng không bao giờ sẽ nghĩ sẽ tiến tới với 1 người chỉ
    quen biết trên mạng mà trước giờ chưa gặp mặt thật ở ngoài. Ai mà chưa từng
    nghe các bài báo nói về các vụ án xảy ra do quen bạn bè trên mạng chứ, nên tôi
    không đặt nặng tình cảm thật ở cái chốn online này. Quan trọng hơn là tôi chỉ
    mới bước vào năm nhất chưa bao lâu, bài vở trường lớp còn chưa xong mà lại bày
    đặt sao? Không được…Giật mình, tôi thoát khỏi làn suy nghĩ nãy giờ vì vừa có
    thêm 1 tin nhắn mới được gửi tới. Em xin lỗi tôi, em tự trách đã yêu đơn phương
    thôi và nghĩ rằng đã làm tôi phải bận tâm suy nghĩ về 1 người dưng như em. Sao
    em lại dùng từ người dưng nghe vô tình vậy chứ? Mày đang làm 1 người con gái
    đau khổ đó Kiss à…Tôi nghĩ em đang khóc, đang xấu hổ vì đã chủ động nói yêu một
    người để rồi không được đáp lại, kể cả 1 tin nhắn từ chối cũng không hề có. Ôi
    cái cảm giác tội lỗi này…không được rồi. Và không biết lý trí nãy giờ đã bay
    đâu mất khi chính trái tim này đang diều khiển tay tôi bấm gọi vào máy em.
    “Mình quen nhau nhé!”




    ***




    Tình cảm có thể vun đắp thật nhiều bàng thời gian, tôi khẳng định vậy vì bây
    giờ tôi đã có em nơi đây, trong trái tim tôi. Đêm nay cũng là một đêm như mọi
    lần 1 ta chat với nhau, nhưng em có gì đó vui đặc biệt trong mỗi lời nói. “Anh
    về quê em chơi nhá, để gặp em…”. Về Cà Mau à? Sài Gòn về Cà Mau nhanh cũng phải
    7-8 tiếng. Tôi lại chưa đi đến đó bao giờ, có biết đường biết xá gì đâu, 1 mình
    nghĩ cũng thấy ớn. Nhưng để gặp mặt người mình yêu thì liều 1 lần cũng đáng mà.
    Đấu tranh tư tưởng một hồi và thêm mấy lời em hướng dẫn cặn kẽ, trái tim tôi
    lại lần nữa chiến thắng lý trí. Ôi nếu không có tim vẫn sống thì tôi sẽ vứt cái
    thứ thình thịch ấy đi ngay vì nó đang xúi dại chủ nhân nó đây này. Tiền tháng
    này còn chưa đủ sống thế mà lại…




    Hôm đó là một ngày cuối tuàn đẹp trời, sau khi vay mượn của đám bạn cùng phòng
    thì hiện giờ tôi đang đứng bơ vơ giữa bến xe liên tỉnh tại thị xã Cà Mau. Phải
    công nhận tình yêu có 1 sức mạnh thật kinh khủng. Tôi phải giật mình khi nghĩ
    lại chuyện đón xe bữa trước. Sau khi tan học buổi chiều xong, tôi vội tắm rửa
    và thay một bộ đồ tươm tất rồi bắt bus ra Bến xe Miền Tây, coi chiếc nào ghi là
    về Cà Mau thì không kịp hỏi đã treo lên xe vì sợ trễ chuyến cuối không kịp đến
    vào sáng sớm mai. Xe chạy mãi, chạy mãi vượt qua bao nhiêu thành thị, đồng quê,
    từ phố lớn ra đường nhỏ mà trong đầu tôi chẳng có nỗi khái niệm đâu là đích
    đến. Chỉ biết là rất lâu sau đó, trong cơn mơ ngủ tôi cùng tất cả hành
    khách bước xuống bến xe ướt đẫm sương đêm. Cái lạnh giá cùng màn đêm đã bao
    trùm lấy nơi này. Tôi lắc đầu liên tục vừa để từ chối những giọng nói xa lạ mời
    gọi tôi lên xe, vừa để ngao ngán vì nhìn lại chiếc đồng hồ chỉ vừa điểm 3g
    sáng. Mình đến hơi quá sớm thì phải? Đành tìm 1 góc nằm ngủ tiếp đợi ông mặt
    trời vậy.




    Rạng sáng là bến xe bắt đầu đông khách, tiếng nói cười, mua bán, mời gọi… không
    khí này lâu rùi mới được thấy lại từ hồi xa quê lên Sài Gòn học đến giờ. Cái
    cảm giác vừa thân quen nhưng cũng rất đỗi xa lạ ấy.Hix, vì trong cái chốn phức
    tạp này mình không quen biết ai, không biết đường xá cũng như địa chỉ nào cần
    đến, cũng mù luôn tên thiệt của em, nhưng em nói sẽ đến đón tôi nên tôi cứ chờ.
    Chỉ mong người mình đang chờ mau mau xuất hiện, nếu không chỉ còn nước trở lên
    xe và trở về để thiên hạ cười vào mặt rằng thằng này bị gái lừa. Mắt cữ mãi ngó
    quanh tìm một gương mặt tựa như trong hình em gửi cho mình. Từng phút từng giây
    trôi qua sao ôi lâu thế? Và nỗi lo lắng cứ theo thơi gian tăng dần và cào xé
    trong ruột mình, hay có lẽ chúng đang kêu lên vì chiếc bánh duy nhất ăn từ
    chiều qua đến giờ có lẽ đã đi tái chế rồi.




    9g sáng… Sáng sớm đến đón mình, vậy chắc bây giờ chưa đến cái gọi là sáng sớm
    đâu nhỉ? Vừa bực vừa mệt, thiệt là nếu giờ mà em xuất hiện là anh sẽ đề nghị chia
    tay liền đó. Có phải con gái là kẻ luôn lề mề và em là người đứng đầu danh sách
    không? Không nghĩ thêm nhiều nữa, tôi gọi điện thoại cho em. “Em xin lỗi, anh
    đang đứng ở đâu và mặc áo gì vậy? Em vừa tới nè…À, em thấy rồi, anh quay qua
    trái đi”. Cái cách tôi hướng ánh mắt qua trái không thể gọi là quay mà có thể
    xem là liếc với ánh mắt căm thù hơn. Nhưng ánh mắt đó ngay lập tức bị thay bằng
    cái nhìn ngỡ ngàng, từng cơ mặt tôi giãn ra không còn co lại vì tức nữa. Tôi tự
    thấy mình đang há hốc mồm nhìn 1 người con gái rạng rỡ như ánh ban mai giữa bầu
    trời đầy đang u tối. Cô bé cười với tôi như trao 1 phép màu của thiên thần và
    mọi mệt mỏi trong tôi như chìm vào quên lãng. Bây giờ tôi chỉ biết rằng nếu có
    ai hỏi thứ gì sáng hơn mặt trời thì tôi sẽ trả lời rằng đó là em lúc này đây.




    Ngồi trong quán cơm bên đường, em cứ nhìn tôi ăn vội vì đói rồi cười thúc thít.
    Em xin lỗi mãi vì trễ chuyến xe từ huyện Thới Bình lên. Nhưng bây giờ tôi đâu
    còn trách gì em được nữa, chỉ trách là sao trong hình em không lộng lẫy như
    ngoài đời thật để tôi khỏi choáng ngợp như bây giờ. Em là 1 cô gái miền Tây
    đúng nghĩa, hiền lành dễ thương với mái tóc ngang lưng mượt mà, làn da trắng
    đến là lùng tôn bật màu đỏ mộng tự nhiên của đôi môi gợi cảm. Có phải đôi mắt
    em đã trở nên 1 món trang trí quá xa hoa ghép vào kiệt tác có tên là “gương
    mặt” . Em đẹp như bức tranh của 1 họa sĩ tài danh mà tôi vô tình sỡ hữu bấy lâu
    mà nào hay biết. Tôi ngạc nhiên khi em nói đang đi làm thợ trang điểm, vì không
    phải mình tôi mà mọi người xung quanh nơi này chắc cũng đang nghĩ tôi đang ngồi
    cùng một diễn viên hay người mẫu nỗi tiếng đây. Anh muốn kéo thời gian chậm lại
    hay dừng hẳn nó vào giây phút này, khi anh và em bên nhau, nhưng cuộc vui nào
    cũng mau chóng tàn phải không em? Đến cuối buổi gặp đầu tiên này anh chỉ tiếc 1
    điều rằng cuộc nói chuyện của chúng ta sao mà quá ngắn. Hoặc có lẽ sẽ chẳng bao
    giờ dài vì thời gian bên em đối với anh không bao giờ là đủ. Đến đoạn đường về
    cũng đang trêu đùa anh vì nó đã thu mình thật ngắn để mau chóng chia xa đôi
    mình. Bao ánh mắt đàn ông trên phố đang đỗ dồn về người anh thương nhưng anh
    không màn tới vì anh biết rằng trong đôi mắt em chỉ đang hướng về anh, một mình
    anh mà thôi.




    Tôi lên xe và ngoái lại nhìn thị xã bình yên như thân quen này một lần nữa, em
    đứng đó, vẫy tay và 1 nụ cười theo gió đến bên tôi, chiếc xe tăng tốc mà như
    đang dựng lại thời điểm này, để anh mãi nơi đây cùng em… Anh sẽ trở lại đây 1
    lần nữa, anh biết ngày ấy sẽ không xa đâu.




    ***




    “Cuối tuần này anh xuống nữa nhá. Phải xuống đó!”.Tôi hí hửng nhắn tin lại hỏi
    chọc rằng bộ nhớ nhau lắm hay sao, mới gặp đây mà. Trong lòng tôi cũng nghĩ đó
    chỉ là một lời mời lơ trong lúc tâm sự thôi nhưng cái tin nhắn sau thì dù thế
    nào cũng không thể là giỡn được: “Em sắp lấy chồng, ở nhà bắt gã em rồi”.




    Đến nước này thì bài thuyết trình giữa kỳ có bằng 0 tôi cũng mặc. Mặc tất cả,
    mặc căn bệnh cảm đang rút dần sinh lực của tôi cả tuần nay, mặc thằng nhóm
    trưởng hét lên rằng tôi mà trốn nữa là nó cho 0 điểm. Tình yêu đầu tiên và mãi
    mãi của tôi sắp chỉ còn là quá khứ rồi!!!



    Trên
    suốt chuyến xe đò hôm đó, tôi không tài nào chợp mắt được. Bao hình ảnh về một
    đám cưới cứ ùa về chất đầy làm cay xè cả mắt. Mình còn cơ hội, chỉ cần xuống
    tới dưới mau mau lên. Trời ơi! Sao nay cái xe này chạy lâu thế thế nhỉ?!
    Ông mặt trời ơi đừng mọc nhanh nhé, để tôi còn 1 ngày ít ỏi bên người tôi yêu…




    Tôi gõ cửa căn phòng nhỏ em thuê để tiện đi làm trên thị xã. Cái con số méo mó
    khi mờ khi ảo có vẻ giống như trong địa chỉ em vừa cho tôi. Nhưng sao mọi thử
    ngày càng chao đảo thế này?? Tôi ngã gục vào trong khi vừa có 1 dáng người nhỏ
    nhắn từ trong mở toang cánh cửa. Bệnh cảm và 1 đêm thức trắng sắp giết tôi rồi,
    hay lo quá hóa kiệt sức cũng nên. Tôi đã ngủ có lẽ 1 giờ, hay là cả 1 ngày… tôi
    không thể nói chính xác bởi đó là 1 giấc ngủ bình yên và sâu nhứt do trong cơn
    mộng mị tôi biết rằng bàn tay trong tay tôi chính là em đó. Anh đang nắm lấy
    em, nắm cả cuộc sống hạnh phúc và không bao giờ, không bao giờ buông tay để kẻ
    nào cướp em đi mất đâu.




    Em bên cạnh khi tôi vừa tỉnh giấc, trao 1 nụ cười nồng nàng trìu mến thổi bay
    bao mệt mỏi đừng dài. Tôi chợt nhớ ra cái nguyên nhân mình có mặt nơi này,
    nhưng tay em khẽ đưa lên môi ngăn tôi kịp hỏi. Em nói tôi hãy yên tâm, sẽ không
    có đám cười đâu, vì em nói sẽ đi làm xa, có lẽ mãi tận Hà Nội nên ở nhà không
    ép nữa. Tôi hơi có chút gì đó nghi ngờ vì thái độ em không được tự nhiên lắm.
    Em gượng cười khi thấy ánh mắt của tôi nhìn em đầy ẩn ý… Nắm chặt tay tôi và
    bách phố Cà Mau, em chỉ tôi nhiều khu mua sắm, hay những quán xá em thường ăn
    cùng lũ bạn lúc đêm về. Niềm vui đã dần trở lại không chỉ trên môi em mà trong
    cả lòng tôi vì đây mới chính là pemon mà bấy lâu tôi yêu chứ. Trở về, em lại kỳ
    lạ, lại nói chuyện xa xôi thế nào ấy, tôi cũng ưỡm ờ vì tâm hồn bay bổng của
    phái nữ mình khó mà theo kịp. Tôi chỉ nhớ lời cuối cùng em nói là 1 chuyến đi
    xa mà chắc lâu lắm mới có thể gặp lại tôi được, dừng 1 chút, em ngập ngừng khá lâu
    rồi cuối mặt, “em muốn cùng anh có 1 kỷ niệm tối nay”. Tôi hoià nghi hỏi lại
    vì… có lẽ tôi đã hiểu bậy ý em nói rồi. Nhưng không. Em gật đầu…




    Đó không phải là một chuyện hay ho để đem bàn tán hay khoe khoan, một vấn đề
    nhạy cảm thật sự. Một nhu cầu bình thường của mọi con người bình thường, và có
    gì phải xấu hổ nếu xuất phát từ 1 tình cảm chân thành? Em là người đầu tiên của
    tôi nhưng…ai đó đã đi qua đời em rồi. Một người con trai như mọi người sẽ không
    ít thì nhiều suy nghĩ về vấn đề đó. Tôi không ngoại lệ, nhưng bây giờ tôi không
    muốn suy nghĩ nhiều nữa, tôi không quá bận tâm vì lúc này tình yêu chính là
    liều thần dược giúp người ta vượt qua tất cả. Tôi biết không ai có thể hủy hoại
    tình cảm của tôi và em lúc này được nữa trừ chính những người trong cuộc ra.




    ***




    Tháng 1 đến mang bao hơi giá của tiết trời vào xuân. Khi tôi vừa bắt đầu những
    ngày nghỉ tết nơi quê nhà, em hỏi tôi 1 câu khi 2 đứa đang tâm sự vui vẻ trên
    mạng. “Nếu em có bầu thì sao?”. Hít 1 hơi sâu nén nỗi sợ hãi trong tôi dạo gần
    đây mà không dám nói với ai, tôi khẳng định không nên giữ cái bầu. Tôi không
    phải kẻ vô trách nhiệm gì nhưng hãy nhìn lại. Em chỉ mới 17, sức khỏe lại thường
    hay đau yếu. Tôi còn đang đi học, cuộc sống còn phải ăn bám gia đình thì làm
    sao chăm sóc cho em và 1 đứa bé, dù em có đi làm, nhưng tôi không thể để em
    phải 1 tay gánh vác tất cả vừa lo cái ăn cái mặc vừa…tóm lại không được! Tôi
    khẳng định 1 lần nữa sau khi giải thích rõ cho em. Em cười và nói chỉ là em giả
    dụ vậy thôi. Tôi biết lúc này khó để 1 người con gái không mất lòng tin khi
    nghe người con trai mình thương nói ra quyết định đó. Vì vậy tôi càng quan tâm
    em hơn để em không nghĩ vẫn vơ khi đang 1 mình nơi đất khách.




    Và rồi… tôi mất liên lạc với em. Mấy ngày liền, bao tin nhắn và cuộc gọi đều
    không 1 hồi âm. Máy em luôn ở trạng thái đã tắt mỗi khi tôi tìm cách liên lạc.
    Vì sao vậy? Vì lời nói hôm đó của tôi ư? Không, em đừng như vậy mà, nếu em thật
    sự mang trong người giọt máu đó, thật sự muốn giữ lại nó thì tôi cũng sẽ chẳng
    phản đối làm gì, tôi sẽ làm bất cứ điều gì, bất cứ để vun đắp cho mái ấm của
    chúng ta. Trời ơi sao hôm đó mình khùng đến nỗi nói thẳng ra lời đau lòng như
    vậy chứ?? Mình là thằng ngu hay 1 kẻ nói thẳng lòng đến mức không nghĩ đến suy
    nghĩ của bất kỳ ai? Em đừng có bề gì nha, đừng rời bỏ anh như vậy… Tôi lại bắt
    đầu nghĩ lung tung rồi. Nhất định không có, chắc em mất điện thoại hay 1 sự cố
    gì đó ngoài ý muốn… Tôi lục lại tất cả các số em từng liên lạc với tôi, từng
    tin nhắn gửi váo rằng em hãy gọi ngay cho anh khi mở máy nhé. Tôi gửi hàng loạt
    tin off trên nick của em, những lời giải thích, xin lỗi vì bất cứ lỗi lầm gì
    tôi vừa phạm phải trên thế gian này,… và nếu được, có lẽ cái tôi gửi đến cho em
    nhiều nhất chính là nước mắt ròng rã của tôi trong những đêm qua. Em hãy cho
    anh thấy 1 dấu hiệu trong lúc này đi, 1 cái gì đó để anh biết em vẫn còn bên
    anh, hoặc đang bình yên dù 1 nơi xa xôi nào đó. Để anh biết em có thật, còn
    sống trên thế gian này chứ không chỉ là một giấc mơ vụt đến rồi vụt đi khỏi
    cuộc đời anh. Anh chỉ cần có vậy, dù em có còn tha thứ cho anh không, chứ đừng
    để anh như lúc này, một mình trong sự yên lặng đáng sợ.




    Đỗ chuông! Tôi có đang mơ không? Có lẽ lỗ tai đang đánh lừa tôi như người trên
    sa mạc nhìn đâu cũng thấy nước vậy. Nhưng tiếng chuông đang đỗ ở đầu giây bên
    kia nghe rất thật. Tôi không dám tin hy vọng nhỏ nhoi cuối cùng này nữa. Tôi đã
    may mắn hay do ông trời giúp đỡ mà tìm được một số máy lạ nằm rất lâu trong
    nhật ký cuộc gọi. Em chỉ một lần và một lần duy nhất liên lạc tôi bằng số này
    nên tôi chỉ biết cố gắng một cách vô vọng bằng cách gọi vào như việc tôi đã làm
    hằng ngàn lần mỗi ngày trước đây với hy vọng em sẽ tình cơ chưa tắt máy ở 1 sim
    nào đó. Có tính hiệu bắt máy. Tôi thở gấp, môi bần bật như phát ra chút hơi thở
    yếu ớt còn lại: “pemon?”. Giọng một người đàn bà trung niên trả lời tôi. Có cái
    gì như ruột của tôi đang quặng thắt lại và rơi, rơi mãi rất sâu vào 1 vùng hun
    hút tăm tối nào đó. Vô vọng cho đến khi bà ấy hỏi: “Cậu tìm con gái tôi à?”.
    Tôi hớp hơi hỏi cặn kẽ chân dung người con gái ấy. Đúng là em rồi. Nhưng câu
    chuyện sau đó bà trả lời tôi khiến tôi thà không bao giờ gọi vào số máy này còn
    hơn.




    Bà cũng như tôi, không biết rõ em đang ở đâu. Nhưng theo lời bà thì em nói em
    làm thợ may chứ không phải thợ trang điểm như em nói với tôi. Em cũng không có
    đi làm xa gì, chỉ là tăng ca hơn tại nơi làm việc từ trước đến nay đó là ở… Sài
    Gòn. Và bà hoàn toàn không hiểu gì về cái đám cưới mà tôi đang nhắc đến. Vậy là
    sao? Muôn ngàn câu hỏi bắt đầu nảy ra trong đầu óc rối bù đang cố tiếp nhận 1
    luồng thông tin hoàn toàn xa lạ của tôi bây giờ. Nhìn vào số điện thoại bà vừa
    cho tôi để liên lạc với em, tôi tự hỏi mình có nên gọi hay không. Tôi đang cố
    giải thích rằng tôi vừa tìm lầm người. Người lúc nãy bà ấy nói tới chắc là một
    cô gái khác, một cô gái có ngoại hình không khác 1 tí gì với em, ở cùng 1 địa
    phương và vô tình cho em mượn số để liên lạc với tôi. Nghe như vậy còn có lý
    hơn là tôi tin rằng em, người tôi yêu nhứt cho đến bây giờ lại lừa gạt tôi 1
    cách trắng trợn như vậy. Em đã nói gì? Một đám cưới? sao tôi không nghĩ ra lúc
    đó em chỉ mới 17 làm sao mà đám cưới được chứ??? Sao lúc ấy tôi ngu ngốc không
    suy nghĩ vậy chứ? Rồi đi làm xa, 1 thợ trang điểm bình thường có cần đi xa và
    đi lâu như vậy không? Mà phải đâu xa xôi, ngay tại đây, ngay tại cái mảnh đất
    Sài Thành này, em ở ngay cạnh tôi đây này. Nhưng xin lỗi, thợ trang điểm à? Có
    phải thợ trang điểm không? Hay thợ may hay 1 cái nghề gì đó mà em phải đi nói
    sai sự thật với tôi, không chừng cái nghề em nói với chính mẹ ruột của em
    cũng chỉ là 1 cái vỏ bọc. Em biết tôi đang nghĩ tới điều gì không? Tôi không
    dám nhắc đến cái suy nghĩ dơ bẩn đó 1 lần nữa. Tất cả chỉ hướng tôi đến 1 sự
    giải thích duy nhất thôi, và đó cũng là lời giải thích cho tất cả. Em không
    phải đang làm nghề đó chứ? Dù em là 1 kẻ lừa gạt hay 1 cái nghề nào nhưng đừng
    là... Vì như vậy sẽ giết chết tình yêu màu hồng mà bấy lâu tôi hằng xây đắp,
    hay một trái tim luôn chân thành với em nhưng chỉ đổi bằng một sự giả dối? Lừa
    gạt, một hạnh phúc không bao giờ được xây dựng bằng một lớp bề ngoài hoa mỹ cả.
    Vậy thì tình yêu em dành cho tôi có chăng cũng chỉ là 1 sự giả tạo, em có yêu
    tôi thật không? Hay em cần gì ở tôi? Mà tôi cũng có gì để cho em mà khiến em
    phải bỏ công sức như vậy. Bây giờ tôi chỉ còn 1 tia sáng cuối cùng đó là hy
    vọng em vì sợ tôi không chấp nhận nên đã che giấu chứ tình cảm tôi dành cho em
    chưa bao giờ bị phản bội. Và cách duy nhất để biết sự thật chính là…




    ***




    Số máy đó quả thật đang đỗ chuông… Một giọng nam trả lời tôi bằng những lời lẽ
    thô tục rồi cúp máy. Là sao đây? Manh mối cuối cùng cũng mất. Tôi ngã người nắm
    thừ ra giường và trong đầu chỉ toàn những lời nói của mẹ em cùng bao suy đoán
    lung tung hòng tìm 1 lời giải thích hợp lý nhất, nhằm tìm 1 cái cớ để biện hộ
    cho em. Nhưng…




    Một tiếng Buzz! Em kêu tôi, và những dòng chữ liên tục hiện lên trả lời bao
    nhiêu tin off của tôi bấy lâu. Em nói em bị tai nạn nhập viện, bị hư điện thoại
    và sim nên không liên lạc với tôi được nữa… Ngụy biện! Chỉ cần em phục hồi sim
    là có thể đợi tôi liên lạc với em rồi. Nhưng tôi im lặng đọc tiếp. Em nói tôi
    đừng gọi vào số điện thoại hồi nãy vì đó là số của bác sĩ nơi em điều trị… Bác
    sĩ mà nói năng như 1 kẻ chợ búa thế sao? Sao em không tìm những cái cớ nào hay
    ho như những cái cớ em từng bịa ra trước đây đi? Cái cớ kỳ này tệ quá rồi đó bé
    à! Em lại nói đang bị một căn bệnh nan y thời kỳ cuối. Tôi liên tưởng ngay đến
    1 bộ phim Hàn Quốc nào ấy lúc nhỏ đã xem. Tôi nghĩ em có thể là một nhà viết
    kịch bản rất hay rồi đó. Em còn nghĩ ra câu chuyện gì ly kỳ hấp dẫn nữa không?
    Em xong rồi thì tới tôi nói đây: “Em lừa anh! Vậy em nằm ở bệnh viện nào? phòng
    mấy? giường mấy? Hôm trước mẹ của em nói rằng…”, sau một loạt những câu
    hỏi dồn dập tiếp theo của tôi, em…một thoáng im lặng. Rồi em không giải thích
    gì mà chỉ nói nếu tôi tin em thì không cần giải thích gì cả. Thật mắc cười! Em
    nghĩ tôi sẽ tin em nữa sao bao nhiêu đó chuyện sao? Không bao giờ. Có lẽ như
    vậy đã rõ mọi chuyện rồi phải không? Tôi không nói thêm gì, trong bụng hiện giờ
    như đeo một khối chì, khó thở, đầu óc tôi mỏi mệt vì bao suy nghĩ về em rồi.
    Tôi đang tính out thì 1 dòng tin nhảy lên. “Em đã phải tự thoát ly gia đình từ
    nhỏ để dở dang việc học, anh biết vì sao không? Mẹ em tái giá từ lúc em còn
    nhỏ… và khi em lớn, hắn đã làm gì em anh biết không?...Vậy mà em đã nghĩ anh
    hiểu và thông cảm được cho em, có lẽ em đã lầm…”. Lại một câu chuyện nữa sao?
    Tôi chưa kịp nói gì tiếp thì em out. Nhìn chắm chằm vào cái nick vừa vụt tối.
    Tôi vô thức đăng xuất. Tắt đèn, 1 khoảng im lặng cô đặc có thể sờ được. Mọi vật
    giờ đang say giấc nồng, nhưng trong căn phòng tối om này có 1 đôi mắt không thể
    nhắm nghiền.




    ***



    “Có
    thể 1 trong những điều con bé nói là sự thật.” Thằng bạn thân của tôi phân
    tích. “ Có thể con bé bị bệnh nặng thiệt và khi cuối đời nó muốn tìm 1 tình yêu
    thật sự. Mày là người cho nó tình yêu đó; nhưng cũng có thể nó làm nghề ấy
    thật, mà nếu vậy thì tao cũng không biết vì sao nó lại cặp bồ với mày làm gì?
    Hay nó bị 1 cú sock trong tình yêu nên tìm mày để an ủi nỗi đau trong lòng nó?
    Cũng có thể là nó bị 1 hội chứng thần kinh nào đó, một đứa thần kinh xinh đẹp
    nhỉ?...”




    “Có lẽ”. Tôi mơ hồ đáp vừa thả hồn vào cái tin lần đầu tiên em gửi cho tôi sau
    mấy tháng trời kể từ lần chat đó. “Em có chồng rồi, và sắp có em bé, anh đừng
    nghĩ tới em nữa”. Nội dung chỉ gói gọn có bao nhiêu đó. Tôi lặp lại cái ý nghĩ
    trong đầu rằng đây là 1 câu chuyện khác nữa do em nghĩ ra hay là sự thật? Đâu
    là sự thật trong muôn vàn những lời em đã nói đó? Người duy nhất xóa bỏ được
    dấu hỏi chấm trong lòng tôi đã chọn cách im lặng mãi mãi. “Mày có thiệt thòi gì
    trong chuyện này đâu!”, không phải chỉ một người nói với tôi câu này. Nhưng sao
    ai cũng nghĩ thiển cận như vậy chứ? Trong chuyện tình cảm cả nam và nữ đều
    thiệt thòi, chỉ khác là họ thiệt thòi cái gì mà thôi. Về phần tôi, một tình yêu
    đầu đời đến nhanh như một giấc mơ mà bây giờ nhìn lại tôi không chắc đâu là sự
    thật. Tình online, nhanh như cách em đã đến và trống vắng như cách em ra đi.
    Chẳng để lại gì ngoài những ký ức nhạt nhòa dần theo năm tháng. Mọi mối
    tình ảo đều như vậy sao? Thế giới ảo cho chúng ta ước mơ và niềm vui nhưng nó
    sẽ quay lưng với bất cứ ai đi tìm một hạnh phúc thật. Phải vậy không? Mà người
    ở lại thì thế nào? Thì sẽ chết ở trong lòng một ít khi tình yêu đã đi qua, là
    một mảnh hồn lạc mất vì mãi mãi bị nhốt trong quá khứ với một người. Để rồi mãi
    vấn vươn như tôi trong mỗi đêm không khác một kẻ ngây dại pm từng nick có thông
    tin quê quán là Cà Mau, hỏi xem có 1 ai đó có thể cho tôi được thêm chút hiểu
    biết về em được hay không. Tôi khờ quá phải không? Chỉ với tên nick, ít thông
    tin sơ lượt và duy nhất một tấm hình của em mà có lần phải van nài người ta cho
    tôi hỏi thăm về 1 người xa lạ… Với mong ước biết đâu trong ngàn người sẽ có 1
    người quen biết hay đã từng chat với em như tôi.



    “Nhỏ bạn
    tao, mày tính sao?”




    À, cái nhỏ mà thằng bạn giới thiệu cho mình quen vào hôm ăn mừng sinh nhật của
    nó. Con bé cũng tốt, nhưng lạ một nỗi mới nói chuyện vài lần mà trong tin nhắn
    gần đây lại hỏi tôi rằng nếu nó là bạn gái của tôi thì sao? Thì cái bánh xe
    lịch sử đang trở lại cái chu kỳ mà nó không nên lặp lại nhanh đến thế. Thì con
    người ta phải đứng giữa sự lựa chọn dám chấp nhận để tìm kiếm cho mình một cơ
    hội mới, một tương lai mới hay chọn 1 con đường khác chính là bị nghiền nát bởi
    bánh xe lịch sử khi đang dạo bước trên con đường đầy vết xe đỗ trước đó.




    Điện thoại reo. Cách mấy hôm lại có 1 số lạ gọi vào mà bắt máy thì chẳng ai nói
    năng gì. Lần này không thèm bắt máy thì có 1 tin nhắn gửi lại. “Cho em nghe
    tiếng anh thêm 1 lần nữa”. Tôi rung rung xiết chặt cái điện thoại trong lòng
    bàn tay lại...



    The
    end or the begin?



    soixam

    _________________
    Vô Cực sinh Thái Cực - Thái Cực sinh Lưỡng Nghi
    Lưỡng Nghi sinh Tứ Tượng - Tứ Tượng sinh Bát Quái



    YM: tui_la_tui_chu_ai107
    Mail: maiytrung13@gmail.com
    Phone: 091718 2468 or 0945 291 666
    Về Đầu Trang Go down
    http://diendansinhhoc.friendhood.net
     
    Tình Online _ tác giả soixam
    Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
    Trang 1 trong tổng số 1 trang
     Similar topics
    -
    » [Fiction] Sword Art Online- Đăng kí nhân vật
    » Shop mua/bán truyện tranh online
    » [Fiction] Sword Art Online- update chapter 3a
    » Cá Hổ - Piranha 2010 DVDrip 'kinh hết cả dị...'
    » Viết nhật kí Boong (Deck Log Book) bằng tiếng Anh

    Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
    Diễn Đàn Sinh Học :: GIẢI TRÍ :: Truyện - Thơ-
    Chuyển đến