Diễn Đàn Sinh Học
Chào mừng bạn đến với Diễn Đàn Sinh Học.
Nếu bạn chưa là thành viên thì hãy đăng kí thành viên.

Diễn Đàn Sinh Học

¨*¤-:¦:- -»°«- Diễn Đàn Sinh Học-»°«- -:¦:-¤*¨
 
Trang ChủIndexGalleryTrợ giúpThành viênĐăng kýĐăng Nhập
CHÚC MỪNG NĂM MỚI
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Times
Page Views
Counter Powered by RedCounter
Free Penguin Spin MySpace Cursors at www.totallyfreecursors.com
Hỗ trợ trực tuyến
Top posters
TrungMY (1604)
 
perua_13 (912)
 
yucute_iu (530)
 
kieukhachuy (452)
 
sasuke (394)
 
Tràng Giang (375)
 
nhock11b7 (360)
 
poxynh (326)
 
bds168 (310)
 
nh0kl0v3p3kut3 (302)
 
Trang Liên Kết

  • 12/6 NĐC


  • A1 LQĐ


  • CNTT1 K9 ĐHCL

    December 2016
    MonTueWedThuFriSatSun
       1234
    567891011
    12131415161718
    19202122232425
    262728293031 
    CalendarCalendar

    Share | 
     

     Lá thư rơi lệ

    Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
    Tác giảThông điệp
    sasuke
    Bang Chủ Môn Phái
    Bang Chủ Môn Phái


    Nam
    Monkey
    Xuất thân : thiên hạ đệ nhất cái bang
    Nghề Nghiệp : học sinh
    Tính cách : vui vẻ, thích học môn sinh,ăn kem, trà sữa...(còn nhiều)
    Tuổi : 24
    Nhập môn : 27/02/2009
    Cống hiến : 394

    Cấp Bậc Võ Lâm
    Môn Phái: Thiên Nhẫn Thiên Nhẫn
    Cấp Bậc: Giáo Chủ

    Bài gửiTiêu đề: Lá thư rơi lệ   Fri Jun 04, 2010 10:29 am



    Gửi mẹ thân yêu!

    Vậy là phượng lại bắt đầu đỏ, bằng lăng lại bắt đầu tím, một mùa hè nữa lại đang đến – mùa hè thứ 12, cũng là mùa hè cuối cùng trong đời học sinh của con.

    Thời gian trôi thật nhanh, nhanh đến mức con cũng chẳng kịp nhìn lại quãng đường mình đã đi qua.

    Chỉ đến bây giờ, khi đã ở cuối một chặng đường, con mới ngoảnh đầu lại, để rồi nhận ra mình đã đi được xa đến thế nào, mình đã trưởng thành ra sao. Và điều đặc biệt nhất, con đã nhận ra, đó là luôn có một ánh mắt dõi theo từng bước đi của con, luôn có một bàn tay sẵn sàng nâng con đứng lên mỗi khi vấp ngã.

    Con nhận ra rằng mẹ luôn ở bên con, kể cả khi con không ở bên mẹ. Ba năm học xa nhà, cứ ngỡ là con đã thoát khỏi sự “quản lý” của mẹ, nhưng ngẫm lại, mẹ chỉ trở nên vô hình trên con đường của con mà thôi. Vô hình, nhưng mẹ vẫn ở đó, vẫn cùng con bước đi, và sẵn sàng xuất hiện bất cứ lúc nào con cần mẹ.

    Mẹ khéo léo và âm thầm giúp đỡ con, để con có thể cảm thấy mình đã tự lập hơn, trưởng thành hơn, nhưng con vẫn ở trong “vòng kiểm soát” của mẹ. “Vòng kiểm soát” đó, đối với con, đó là sự che chở, bảo vệ, và hơn hết là sự yêu thương vô bờ bến mẹ dành cho con.

    Ba năm học xa nhà, con không ở nhà nhiều, không được nói chuyện với mẹ nhiều. Có những điều khó nói nên lời mà con chưa đủ can đảm để nói với mẹ. Mẹ biết, dân tự nhiên vẫn được gắn cái mác khô khan mà! Con chỉ đủ can đảm để viết lá thư này gửi đến mẹ, để mẹ biết rằng con biết ơn mẹ vô cùng, con yêu mẹ vô cùng.

    Xa nhà, mẹ biết con nhớ gì nhất không? Con nhớ nhất đôi mắt của mẹ. Mắt con giống mắt mẹ, nên mỗi lần nhìn vào gương, con lại hình dung ra đôi mắt của mẹ. Nhưng mắt mẹ đẹp hơn mắt con nhiều. Mắt con có thêm đôi kính rồi, mắt mẹ vẫn sáng và trong. Con có thể tưởng tượng được đôi mắt ấy tràn ngập niềm hân hoan đến thế nào khi con cất tiếng khóc chào đời.

    Và con cũng biết rằng, kể từ giây phút đó, đôi mắt ấy lại phải gánh vác thêm một trách nhiệm nặng nề, đó là trông nom cho con. Con biết lắm chứ, con nhớ lắm chứ.

    Ánh mắt đấy là sự khích lệ khi con chập chững bước những bước đi đầu tiên về phía mẹ.

    Ánh mắt đấy là sự vui sướng khi con cất tiếng gọi mẹ đầu tiên.

    Ánh mắt đấy là sự hãnh diện khi con bắt đầu cắp sách đến trường, mặc trên mình bộ quần áo mới mẹ tự tay may cho con, hay khi nhìn con khoác trên mình bộ đồng phục học sinh Nguyễn Trãi.

    Ánh mắt đấy là sự tự hào khi con mang về những điểm 10 đầu tiên, hay khi con hớn hở khoe mình đã đạt giải tỉnh, giải quốc gia.

    Ánh mắt đấy là sự trìu mến, khi con lon ton chạy ra đón mẹ đi làm về, hay khi nhìn con ngồi xe ô tô 30 km từ trường trở về với mẹ.

    Ánh mắt đấy là sự khoan dung khi con làm vỡ cái bát mẹ mới mua, hay khi con ngồi một mình ở cửa không dám vào nhà vì bài kiểm tra 3 điểm ở trong cặp.

    Ánh mắt đấy là sự xót xa khi thấy con bị ngã ngay trước cửa nhà, hay khi nhìn con chong đèn đến 2 giờ sáng để ôn thi. Con nhớ những ánh mắt đấy lắm!

    Nhưng mẹ biết không, điều mà con nhớ hơn tất cả, đó lại là những giọt nước mắt của mẹ, những giọt nước mắt chảy vì con. Chỉ một lần thôi, nhưng đủ để con nhớ và ân hận.

    Con đi học xa nhà, sa đà vào trò chơi điện tử. Mẹ biết được, và mẹ đã khóc. Con chắc lúc đấy mẹ phải sốc lắm, bởi ở cấp 2 con ngoan là thế cơ mà. Vậy mà bây giờ, con lại thành thế này đây...

    Con ngồi lặng yên chịu trận cơn thịnh nộ của bố, nhưng con bàng hoàng khi nhìn thấy những giọt nước mắt lăn trên má mẹ. Lúc đấy, con cũng sốc, bởi con chưa nhìn thấy mẹ khóc bao giờ.

    Con chợt nhận ra rằng, mình đã phụ lòng của bố mẹ. Con tỉnh ngộ vào lúc gần như quá muộn: Bố định chuyển trường cho con về huyện. Nhưng tấm lòng vị tha của mẹ đã đem đến cho con một cơ hội chuộc lại lỗi lầm.

    Hình ảnh những giọt nước mắt của mẹ ám ảnh con, đủ sức lôi kéo con ra khỏi sự cám dỗ. Con tìm được đam mê ở môn Tin thay vì những trò chơi vô bổ. Những giọt nước mắt của mẹ đã làm con trưởng thành hơn rất nhiều và có được ngày hôm nay.

    Con biết ơn những giọt nước mắt đấy lắm, con tự hứa sẽ không bao giờ làm cho nước mắt của mẹ phải phung phí như vậy nữa. Con chỉ muốn được nhìn thấy mẹ rơi nước mắt vì hạnh phúc và vui sướng, đó là điều con sẽ luôn cố gắng từ bây giờ cho đến cả mai sau.

    Dạo này về nhà, con thấy đôi mắt mẹ mỏi mệt hơn, nhiều khi còn bị đỏ, khoé mắt có nhiều vết chân chim hơn rồi. Suốt ngần ấy năm rồi đôi mắt này đâu có được nghỉ ngơi nhiều, và có lẽ sau này vẫn vậy.

    Em con đã vào lớp 1 rồi. Một vòng quay 12 năm nữa lại bắt đầu với đôi mắt của mẹ. Lại những sớm tinh mơ mẹ thức dậy lo bữa ăn cho cả nhà, chuẩn bị quần áo rồi đưa con đến trường. Lại những ngày mẹ vất vả với chuyện cơ quan. Lại những buổi chiều mẹ hối hả đón con về, rồi tất bật trong bếp với bữa cơm tối. Lại những buổi tối mẹ ngồi kèm con học, ánh mắt nghiêm khắc và cái thước lăm lăm trong tay, nhưng chẳng bao giờ dùng đến cả. Lại những đêm khuya khi con đã yên giấc ngủ, mẹ lại miệt mài bên những trang sổ sách.

    Con vẫn nhớ một ngày của mẹ là thế, tuy rằng 3 năm rồi, con không được sống trong những ngày như vậy. Nhưng em con là em gái, hy vọng em sẽ làm tốt bổn phận làm người con hơn con, đỡ đần cho mẹ được nhiều hơn, để cho đôi mắt mẹ được nghỉ ngơi nhiều hơn, và đừng làm mẹ buồn rơi lệ như con đã từng gây ra.

    Một ngày nào đó, con hy vọng sẽ chỉ thấy ở đôi mắt của mẹ những ánh nhìn vui tươi không còn chút lo toan khi nhìn thấy hai đứa con đã khôn lớn trưởng thành.

    Con đang đứng ở cuối chặng đường học sinh. Cổng trường đại học đang dần hé mở trước mắt. Con tin chắc rằng đôi mắt của mẹ cũng đã thấy điều đó.

    Cảm ơn mẹ đã dắt con đi qua những năm tháng tuổi ấu thơ, cảm ơn mẹ đã luôn ở bên con trong những năm tháng học trò, cảm ơn những giọt nước mắt của mẹ đã giúp con tìm lại chính mình. Có lẽ con đã đủ trưởng thành để tự mình bước tiếp. Mẹ hãy dõi theo con tiến lên mẹ nhé!

    Similar Threads:
    Về Đầu Trang Go down
    http://diendansinhhoc.friendhood.net/profile.forum?mode=editprof
    perua_13
    Minh Chủ Phu Nhân
    Minh Chủ Phu Nhân


    Nữ
    Monkey
    Xuất thân : đáy đại dương ♀ x ♂ = ♥...●๋•
    Nghề Nghiệp : trấn lột
    Tính cách : như mọi người bình thường
    Tuổi : 24
    Nhập môn : 27/12/2008
    Cống hiến : 912

    Cấp Bậc Võ Lâm
    Môn Phái: Cái Bang Cái Bang
    Cấp Bậc: Bang Chủ

    Bài gửiTiêu đề: Re: Lá thư rơi lệ   Fri Jun 04, 2010 8:39 pm

    hic!!cảm đông we hà! ở đâu có dzạ saosuke?

    _________________
    Ăn tranh thủ,
    Ngủ khẩn trương!!Kaka
    Học bình thường(lẽ đương nhiên gùi)
    Chơi là chính!......yeah!!

    Về Đầu Trang Go down
    http://360.yahoo.com/thienthantinhyeu_khongbietyeu_13
    sasuke
    Bang Chủ Môn Phái
    Bang Chủ Môn Phái


    Nam
    Monkey
    Xuất thân : thiên hạ đệ nhất cái bang
    Nghề Nghiệp : học sinh
    Tính cách : vui vẻ, thích học môn sinh,ăn kem, trà sữa...(còn nhiều)
    Tuổi : 24
    Nhập môn : 27/02/2009
    Cống hiến : 394

    Cấp Bậc Võ Lâm
    Môn Phái: Thiên Nhẫn Thiên Nhẫn
    Cấp Bậc: Giáo Chủ

    Bài gửiTiêu đề: Re: Lá thư rơi lệ   Sat Jun 05, 2010 9:37 am

    hik! nguoi` ta la` sasuke ma`!
    hi`! doc ben cai' 4rum teenhamthuannam.tk do' thay' hay qua' nen coppy cho moi nguoi` cung` doc.Smile( sorry moi nguoi` may' bua~ nay dag o? sai` gon` ngoi` ngoai` may' ko a` nen ko viet' dc co' dau' thong cam? nha)
    Về Đầu Trang Go down
    http://diendansinhhoc.friendhood.net/profile.forum?mode=editprof
    poxynh
    Võ Lâm Cao Thủ
    Võ Lâm Cao Thủ


    Nữ
    Dog
    Xuất thân : Biên Hòa 2 ^^!
    Nghề Nghiệp : sinh viên
    Tính cách : bất thường
    Tuổi : 22
    Nhập môn : 28/03/2010
    Cống hiến : 326

    Cấp Bậc Võ Lâm
    Môn Phái:
    Cấp Bậc:

    Bài gửiTiêu đề: Re: Lá thư rơi lệ   Wed Jun 09, 2010 4:15 pm

    hjc, cảm động wa'
    Đọc mà ứa nước mắt luz ó
    Về Đầu Trang Go down
    http://8avip.friendhood.net
    ngocmai9g
    Hành Tẩu Giang Hồ
    Hành Tẩu Giang Hồ


    Nữ
    Dog
    Xuất thân : Gia đình bình thường
    Nghề Nghiệp : Học sinh
    Tính cách : Vui vẻ hòa đồng
    Tuổi : 22
    Nhập môn : 30/10/2009
    Cống hiến : 66

    Bài gửiTiêu đề: Re: Lá thư rơi lệ   Thu Jun 10, 2010 9:01 am

    tuyệt!!!Hay quá đi, mình tin rằng tác giả của bức thư này sẽ rất thành công trong cuộc sống
    Về Đầu Trang Go down
    http://strawberry_2908@yahoo.com
    Sponsored content




    Bài gửiTiêu đề: Re: Lá thư rơi lệ   Today at 4:14 am

    Về Đầu Trang Go down
     
    Lá thư rơi lệ
    Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
    Trang 1 trong tổng số 1 trang

    Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
    Diễn Đàn Sinh Học :: GIẢI TRÍ :: Truyện - Thơ-
    Chuyển đến